Em trải lòng viết một khúc Miên Du
Chẳng gửi cho ai, riêng mình em cất lại
Khi con ong chán chê hương tình ái
Thì còn lại chi ngoài nhụy rửa cánh tàn
Khi cơn lũ vô tình ào ạt đổ sang
Thì còn lại chi ngoài bãi hoang đồng vắng
Khi ruộng quê bị ngập trong nước mặn
Thì ngọn lúa xơ đau xót những hình hài
Em vắng anh đời ngỡ vắng tuơng lai
Nhưng hoa này phai thì rực hương đóa khác
Bãi hoang vu nhưng nào thành sa mạc
Ngọn lúa xơ rồi lúa lại trở mình
Nên em ủ lòng cất giữ lại yêu tin
Chờ đấng hùng anh ghé tay vun xới
Chờ một tình yêu bấy lâu em mong đợi
Chờ một nụ cười em nhặt chốn xa xôi
Em vẫn chờ người ơi
Dù chỉ là mơ mộng....
Em vẫn cứ gieo mầm
Dù chỉ khúc Miên Du..
Chẳng gửi cho ai, riêng mình em cất lại
Khi con ong chán chê hương tình ái
Thì còn lại chi ngoài nhụy rửa cánh tàn
Khi cơn lũ vô tình ào ạt đổ sang
Thì còn lại chi ngoài bãi hoang đồng vắng
Khi ruộng quê bị ngập trong nước mặn
Thì ngọn lúa xơ đau xót những hình hài
Em vắng anh đời ngỡ vắng tuơng lai
Nhưng hoa này phai thì rực hương đóa khác
Bãi hoang vu nhưng nào thành sa mạc
Ngọn lúa xơ rồi lúa lại trở mình
Nên em ủ lòng cất giữ lại yêu tin
Chờ đấng hùng anh ghé tay vun xới
Chờ một tình yêu bấy lâu em mong đợi
Chờ một nụ cười em nhặt chốn xa xôi
Em vẫn chờ người ơi
Dù chỉ là mơ mộng....
Em vẫn cứ gieo mầm
Dù chỉ khúc Miên Du..
_Nguyễn Trần Đông Dung_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét