Bỗng một ngày em lại trở về quê
Dòng sông ấy vẫn cồn cào nước đỏ
Đâu rặng trâm bầu nơi ngoại xưa đứng đó
Đường phố khang trang em lạc ước mơ mình
Bỗng một ngày em rơi mất niềm tin
Những hi vọng trong em không còn nữa
Bởi chân chất nên tin vào lời hứa
Hay bởi ai là kẻ thích hẹn thề
Nay em trở về làm cô gái thôn quê
Sống e ấp giữa bộn bề phố thị
Gắng giản đơn ngăn lòng bao suy nghĩ
Vẫn là quê thôi, nơi em lớn bao ngày
Em vẫn trốn tìm khuất sau bụi hồng gai
Hái trái mồng tơi trộn lên làm mực tím
Vẽ lại tuổi thơ biết bao là kỷ niệm
Quê vẫn quê thôi dù quê khác mất rồi...!!
Dòng sông ấy vẫn cồn cào nước đỏ
Đâu rặng trâm bầu nơi ngoại xưa đứng đó
Đường phố khang trang em lạc ước mơ mình
Bỗng một ngày em rơi mất niềm tin
Những hi vọng trong em không còn nữa
Bởi chân chất nên tin vào lời hứa
Hay bởi ai là kẻ thích hẹn thề
Nay em trở về làm cô gái thôn quê
Sống e ấp giữa bộn bề phố thị
Gắng giản đơn ngăn lòng bao suy nghĩ
Vẫn là quê thôi, nơi em lớn bao ngày
Em vẫn trốn tìm khuất sau bụi hồng gai
Hái trái mồng tơi trộn lên làm mực tím
Vẽ lại tuổi thơ biết bao là kỷ niệm
Quê vẫn quê thôi dù quê khác mất rồi...!!
_Nguyễn Trần Đông Dung_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét