Em về rồi anh có buồn không?
Căn phòng ấy anh có còn ghé lại
Góc quán đấy bóng hình còn vương mãi?
Vắng em rồi anh có bước vội sang
Em về rồi Hà Nội phố mênh mang
Những con đường vẫn hoài l_ồng lộng gió
Có nụ cười ai đánh rơi, bõ ngõ
Em nhặt về ấp ủ một trời thương
Dỗ tim non thôi nhé chút tình thường
Đừng mơ mộng để tim hằn thêm vết
Những nhung nhớ viết làm sao được hết
Mắt buồn nào che dấu lệ hoen lăn
Chỉ là...bệnh ở mắt thôi anh
Em nhạy cảm nên nhớ thương thành bệnh
Chỉ nụ cười ai đánh rơi lơ đễnh
Em ốm mất rồi..đau mắt lẫn đau tim...
Anh ơi!!
Căn phòng ấy anh có còn ghé lại
Góc quán đấy bóng hình còn vương mãi?
Vắng em rồi anh có bước vội sang
Em về rồi Hà Nội phố mênh mang
Những con đường vẫn hoài l_ồng lộng gió
Có nụ cười ai đánh rơi, bõ ngõ
Em nhặt về ấp ủ một trời thương
Dỗ tim non thôi nhé chút tình thường
Đừng mơ mộng để tim hằn thêm vết
Những nhung nhớ viết làm sao được hết
Mắt buồn nào che dấu lệ hoen lăn
Chỉ là...bệnh ở mắt thôi anh
Em nhạy cảm nên nhớ thương thành bệnh
Chỉ nụ cười ai đánh rơi lơ đễnh
Em ốm mất rồi..đau mắt lẫn đau tim...
Anh ơi!!
_Nguyễn Trần Đông Dung_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét