Có những lúc buồn
Chẳng biết tỏ cùng ai
Vần thơ vụng...gắng hoài không tròn nét
Chén rượu phân vân..rót..nhìn...đêm dần hết
Sợ men nồng...không đủ độ đắng cay
Có những lúc buồn
Muốn tự dỗ giấc say
Nhưng chợt nhận ra...đời cô đơn nhiều quá
Sợ những xót xa trỗi dậy cấu cào...trong phút giây vội vã
Bấu víu...kiếm tìm...chẳng một dấu tay quen
Có lúc nhận ra...đời ta...cho mãi chẳng bõ bèn
Ai cũng muốn tranh đi..cả những điều ta còn chưa kịp có
Trong vắng lặng cô liêu...chiếc bóng nhàu vò võ
Nét gương soi chẳng đủ tỏ mặt người.
Ta lại một mình
Lẩn thẩn giữa cuộc đời
Đứng chen chúc trong bể người vội vã
Thèm một ai trong đám đông..tất cả
Ngược lối va để ta ngã sóng xoài
Để ta cười- chẳng cần chi đứng vội
Khi đã ngã quá nhiều
Những lúc không hay
Chẳng biết tỏ cùng ai
Vần thơ vụng...gắng hoài không tròn nét
Chén rượu phân vân..rót..nhìn...đêm dần hết
Sợ men nồng...không đủ độ đắng cay
Có những lúc buồn
Muốn tự dỗ giấc say
Nhưng chợt nhận ra...đời cô đơn nhiều quá
Sợ những xót xa trỗi dậy cấu cào...trong phút giây vội vã
Bấu víu...kiếm tìm...chẳng một dấu tay quen
Có lúc nhận ra...đời ta...cho mãi chẳng bõ bèn
Ai cũng muốn tranh đi..cả những điều ta còn chưa kịp có
Trong vắng lặng cô liêu...chiếc bóng nhàu vò võ
Nét gương soi chẳng đủ tỏ mặt người.
Ta lại một mình
Lẩn thẩn giữa cuộc đời
Đứng chen chúc trong bể người vội vã
Thèm một ai trong đám đông..tất cả
Ngược lối va để ta ngã sóng xoài
Để ta cười- chẳng cần chi đứng vội
Khi đã ngã quá nhiều
Những lúc không hay
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét