Anh nói cùng em "quá khứ sẽ ngủ yên
Chỉ còn tương lai ta cùng chung tay nắm"
Em đã tin và yêu thêm sâu đậm
Mà quên đi câu "thế thái nhân tình"
Mãi mong chờ và đặt hết yêu tin
Gắng vui bên anh, người em đặt tên bến đỗ
Nào đâu biết là đắng cay bão tố
Quá khứ ngày nao anh nặng vết cấu cào
Em thêm xa xót..!!
Khi lời đau anh mạnh tay trao rót
Thì em thấy mình bẹp dí bởi đau thương
Quá khứ ngày nao giờ lại choáng cuối đường
Bóng ma xưa chốc trở thành quỷ dữ
Có thể nào em trở thành phép thử
Để cân đếm yêu tin ngày đó - bây giờ
Quá khứ kia em ngỡ chỉ giấc mơ
Nay thành xích xiềng "níu bước chân em..."!!
Chỉ còn tương lai ta cùng chung tay nắm"
Em đã tin và yêu thêm sâu đậm
Mà quên đi câu "thế thái nhân tình"
Mãi mong chờ và đặt hết yêu tin
Gắng vui bên anh, người em đặt tên bến đỗ
Nào đâu biết là đắng cay bão tố
Quá khứ ngày nao anh nặng vết cấu cào
Em thêm xa xót..!!
Khi lời đau anh mạnh tay trao rót
Thì em thấy mình bẹp dí bởi đau thương
Quá khứ ngày nao giờ lại choáng cuối đường
Bóng ma xưa chốc trở thành quỷ dữ
Có thể nào em trở thành phép thử
Để cân đếm yêu tin ngày đó - bây giờ
Quá khứ kia em ngỡ chỉ giấc mơ
Nay thành xích xiềng "níu bước chân em..."!!
Quá khứ nhìn lại chỉ thấy đám mây đen
Sao lạc bước để giờ lòng thêm nặng
Kỷ niệm mơ hồ chỉ khiến thêm vướng bận
Đừng nữa đa mang..
Thêm một, rồi một nữa đa đoan
Em hãy giấu, quá khứ cho riêng mình em nhé
Thật thà để làm gì.. để khi đêm len khẽ
Em lại khóc một mình..
Hãy nhìn ra ngoài kia, còn bình minh
Người đã ra đi, đừng chờ ngày quay lại
Em hãy vững bước trên cuộc đời tê tái
Rồi em sẽ tìm thấy bình yên..!
Phiêu
Phút thật lòng thành vết xước triền miên
Người nói quên nhưng chỉ là giả dối
Sự thứ tha để đem về bao điều tội lỗi
Em không trách người chỉ xa xót lòng đau
Nợ ân tình sao dễ trả cho nhau?
Câu yêu nhớ sao chóng vùi năm tháng
Những ái ân nhanh trở thành quên lãng
Em vẫn đắn đo...chuyện ngày đó...đôi mình
Em mất rồi, cạn kiệt hết yêu tin
Biết chẳng thể quên nên dặn lòng thêm nhớ
Ngẩng cao đầu ôm vết đau hằn lở
Để yêu thêm...quá khứ đó...của mình..
Người nói quên nhưng chỉ là giả dối
Sự thứ tha để đem về bao điều tội lỗi
Em không trách người chỉ xa xót lòng đau
Nợ ân tình sao dễ trả cho nhau?
Câu yêu nhớ sao chóng vùi năm tháng
Những ái ân nhanh trở thành quên lãng
Em vẫn đắn đo...chuyện ngày đó...đôi mình
Em mất rồi, cạn kiệt hết yêu tin
Biết chẳng thể quên nên dặn lòng thêm nhớ
Ngẩng cao đầu ôm vết đau hằn lở
Để yêu thêm...quá khứ đó...của mình..
Nguyễn Trần Đông Dung
Quá khứ xây nên em của ngày hôm nay
Dù anh chối bỏ nhưng em không thể khác
Nếu không có những khổ đau, vấp váp
Em liệu có là em..?
Tại sao nói yêu nhưng lại cứ hờn ghen
Với quá khứ đã phai phôi lâu lắm
Để rồi anh thêm lần làm em cay đắng
Với em, anh cũng đã là quá khứ rồi..
Và anh cũng chỉ là giấc mộng trôi
Va vào em một lần, không sưng tấy
Tình chúng ta nay thôi đà tan gẫy..
Và em tự ru mình, quá khứ hãy ngủ yên..!
Dù anh chối bỏ nhưng em không thể khác
Nếu không có những khổ đau, vấp váp
Em liệu có là em..?
Tại sao nói yêu nhưng lại cứ hờn ghen
Với quá khứ đã phai phôi lâu lắm
Để rồi anh thêm lần làm em cay đắng
Với em, anh cũng đã là quá khứ rồi..
Và anh cũng chỉ là giấc mộng trôi
Va vào em một lần, không sưng tấy
Tình chúng ta nay thôi đà tan gẫy..
Và em tự ru mình, quá khứ hãy ngủ yên..!
Phiêu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét