Giá như...em có thể thật lòng hơn
Khi vui sẽ cười
Và khi buồn sẽ khóc
Giá như...em đúng như những gì em nói
Trong sáng, ngây thơ
Lặng lẽ, mơ hồ
Giá như em...đừng quá giỏi ngụy trang
Biết nói yêu anh lúc cần có thể
Biết khóc lóc, giận hờn, vài điều như nít trẻ
Biết vòi vĩnh, mè nheo, níu kéo ... lúc anh đi
Em...cứ tỏ ra là chẳng có gì
Với dáng vẻ bất cần, vô cảm...
Như đã biết quên anh, từ rất lâu rồi
Giá như em...đừng như thế, anh ơi
Nhưng em sẽ chẳng thể vui khi thấy trán anh vài đường nhíu lại
Em chẳng thể cười khi đêm anh trằn trọc mãi
Chẳng thể níu kéo anh để làm khổ một người
Em bước chân đi, nói rằng "đã quen rồi
Anh hãy lãng quên em tìm vui bên người ấy"
"Em chẳng hề thương nhớ anh" dù trái tim sưng tấy
Em vẫn nhoẻn miệng cười dù khóe mắt rưng rưng
Giá như em...cho phép em nhiều hơn
Cho phép mình òa khóc lên và lao vào anh bấu víu
Cho phép e dỗi hờn, mè nheo và nũng nịu
Cho phép em ích kỷ cho riêng mình
Mặc kệ người, mặc kệ cả anh!!
Nhưng em biết...đó sẽ chẳng là em
Vẫn mãi chỉ là "giá như" trong bài thơ em viết
Thực tế, em đã chẳng làm gì hết
Nhắm mắt, cúi đầu...lặng lẽ bước qua anh
Đuổi xua anh về phía người con gái khác
Nói sẽ quên anh vì đã chán anh rồi
Anh chẳng thể nào biết rằng
Em chỉ nói dối mà thôi
Khi vui sẽ cười
Và khi buồn sẽ khóc
Giá như...em đúng như những gì em nói
Trong sáng, ngây thơ
Lặng lẽ, mơ hồ
Giá như em...đừng quá giỏi ngụy trang
Biết nói yêu anh lúc cần có thể
Biết khóc lóc, giận hờn, vài điều như nít trẻ
Biết vòi vĩnh, mè nheo, níu kéo ... lúc anh đi
Em...cứ tỏ ra là chẳng có gì
Với dáng vẻ bất cần, vô cảm...
Như đã biết quên anh, từ rất lâu rồi
Giá như em...đừng như thế, anh ơi
Nhưng em sẽ chẳng thể vui khi thấy trán anh vài đường nhíu lại
Em chẳng thể cười khi đêm anh trằn trọc mãi
Chẳng thể níu kéo anh để làm khổ một người
Em bước chân đi, nói rằng "đã quen rồi
Anh hãy lãng quên em tìm vui bên người ấy"
"Em chẳng hề thương nhớ anh" dù trái tim sưng tấy
Em vẫn nhoẻn miệng cười dù khóe mắt rưng rưng
Giá như em...cho phép em nhiều hơn
Cho phép mình òa khóc lên và lao vào anh bấu víu
Cho phép e dỗi hờn, mè nheo và nũng nịu
Cho phép em ích kỷ cho riêng mình
Mặc kệ người, mặc kệ cả anh!!
Nhưng em biết...đó sẽ chẳng là em
Vẫn mãi chỉ là "giá như" trong bài thơ em viết
Thực tế, em đã chẳng làm gì hết
Nhắm mắt, cúi đầu...lặng lẽ bước qua anh
Đuổi xua anh về phía người con gái khác
Nói sẽ quên anh vì đã chán anh rồi
Anh chẳng thể nào biết rằng
Em chỉ nói dối mà thôi
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét