Cô ấy kể cho em nghe nốt ruồi ở hòn bi bên trái
Cô ấy kể cho em nghe anh rùng mình khi được ngậm tai bên phải
Cô ấy kể cho em nghe những lần hai người vui mê mải
Cô ấy kể cho em nghe...về tiếng rên của chính bản thân mình
Em lặng nghe cô ấy kể chuyện tình
Trong đó anh - người chồng em - cũng là nhân vật chính
Hai người diễn nhập tâm với các thế hiểm nguy liều lĩnh
Em trở thành người thính giả tim loạn chân run
Cô ấy kể cùng em những điều em phải hờn ghen
Em phải xót xa khi đã từng ngỡ rằng mình là duy nhất
Em lặng im để lắng nghe tim mình bật khóc
Chẳng biết làm gì...bởi tức giận chỉ hoài công
Em ưỡn người nghe và cười cợt vết thương lòng
Đang mở miệng và nhìn em kiêu hãnh
Em vẫn gắng bình yên dù sống lưng dần lạnh
Kìm tất cả mọi điều...em thành một khán giả ngoan
Rồi em kể cho cô ấy nghe em biết cô ta chỉ là một con phò
Qua những gì anh nói
Em kể cho cô ấy nghe cô ấy chỉ để thỏa dục vọng anh khi cuồng điên nông nổi
Chẳng thể ngoi hơn thêm...dù tư cách người tình
Em kể cho cô ấy nghe về hạnh phúc đôi mình
Khi có mái nhà chung và những tiếng cười con trẻ
Em kể cho cô ấy nghe biết bao điều hơn thế
Như dương vât của anh đã thỏa mãn bao người
Và cô ấy chỉ là một con điếm mê muội mà thôi
Cô ấy ra về với lòng tức giận sục sôi
Còn em vào phòng buông mình mệt mỏi
Cùng phận nữ nhi, lẽ nào không hiểu nổi
Cái đớn đau lòng khi chịu kiếp chồng chung
Ai đắp chăn bông? Ai đơn giá lạnh lùng?
Ngoài cô ấy và em, biết đâu còn bao người khác
Em là bữa cơm chán chường, cô ấy là ly rượu nhạt
Em hơn người bởi có sợi dây mang tiếng hôn nhân
Em hơn có chăng là do có điều mang tên những đứa trẻ...!!
Anh trở về, vẫn nụ cười và dáng đi mạnh mẽ
Em đón anh như vẫn là em của bao ngày
Em vẫn sống và cười và quên mất tương lai
Những điều ấy em đã gửi hết đi với tấm lòng người mẹ
Em quen rồi...Cảnh phụ nữ chồng chung...
Nguyễn Trần Đông Dung
ps : viết hộ một tâm sự
Cô ấy kể cho em nghe anh rùng mình khi được ngậm tai bên phải
Cô ấy kể cho em nghe những lần hai người vui mê mải
Cô ấy kể cho em nghe...về tiếng rên của chính bản thân mình
Em lặng nghe cô ấy kể chuyện tình
Trong đó anh - người chồng em - cũng là nhân vật chính
Hai người diễn nhập tâm với các thế hiểm nguy liều lĩnh
Em trở thành người thính giả tim loạn chân run
Cô ấy kể cùng em những điều em phải hờn ghen
Em phải xót xa khi đã từng ngỡ rằng mình là duy nhất
Em lặng im để lắng nghe tim mình bật khóc
Chẳng biết làm gì...bởi tức giận chỉ hoài công
Em ưỡn người nghe và cười cợt vết thương lòng
Đang mở miệng và nhìn em kiêu hãnh
Em vẫn gắng bình yên dù sống lưng dần lạnh
Kìm tất cả mọi điều...em thành một khán giả ngoan
Rồi em kể cho cô ấy nghe em biết cô ta chỉ là một con phò
Qua những gì anh nói
Em kể cho cô ấy nghe cô ấy chỉ để thỏa dục vọng anh khi cuồng điên nông nổi
Chẳng thể ngoi hơn thêm...dù tư cách người tình
Em kể cho cô ấy nghe về hạnh phúc đôi mình
Khi có mái nhà chung và những tiếng cười con trẻ
Em kể cho cô ấy nghe biết bao điều hơn thế
Như dương vât của anh đã thỏa mãn bao người
Và cô ấy chỉ là một con điếm mê muội mà thôi
Cô ấy ra về với lòng tức giận sục sôi
Còn em vào phòng buông mình mệt mỏi
Cùng phận nữ nhi, lẽ nào không hiểu nổi
Cái đớn đau lòng khi chịu kiếp chồng chung
Ai đắp chăn bông? Ai đơn giá lạnh lùng?
Ngoài cô ấy và em, biết đâu còn bao người khác
Em là bữa cơm chán chường, cô ấy là ly rượu nhạt
Em hơn người bởi có sợi dây mang tiếng hôn nhân
Em hơn có chăng là do có điều mang tên những đứa trẻ...!!
Anh trở về, vẫn nụ cười và dáng đi mạnh mẽ
Em đón anh như vẫn là em của bao ngày
Em vẫn sống và cười và quên mất tương lai
Những điều ấy em đã gửi hết đi với tấm lòng người mẹ
Em quen rồi...Cảnh phụ nữ chồng chung...
Nguyễn Trần Đông Dung
ps : viết hộ một tâm sự
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét