2011/03/10

Quen...Quên

Em quay lưng đi, tự nhủ sẽ lãng quên
Vòng tay ấm, ánh nhìn ai bỏng cháy
Giá thời gian...có thể nào quay lại
Em sẽ vô tình..lặng lẽ bước qua anh

Em tự bảo lòng vết lở sẽ liền nhanh
Câu yêu nhớ sẽ phủ bụi mờ lên nhân ảnh
Và nỗi nhớ chỉ còn là chút rượu tàn đặc sánh
Chẳng đủ để dỗ lòng say..!!

Em bảo mình, sẽ biến mất vào ngày mai
khi ánh bình minh lên em sẽ như bóng ma mà lướt đi vội vã
Mang vết thương, lòng yêu và tất cả
Em bỏ lại anh với giấc ngủ say vùi!!

Mai vắng em rồi, anh có những niềm vui?


Em giấu riêng mình một nỗi nhớ về anh
Giấu những giọt lệ hoen rơi tự dỗ lòng mạnh mẽ
Khi năm vừa sang...Em trả lại anh lối rẽ...
Không đi về phía em...!!

Em đã quen rồi một mình trong đêm
Đã quen với việc ích kỷ nối đau một mình gặm nhấm
Quen với việc giấu nước mắt rơi, phô nụ cười che chắn
Em quen mất rồi...quá khứ những vết thương

Em đã quen khi những mộng bình thường
Cũng thật xa tay với!
Em đã quen với việc mỏi mòn chờ đợi
Một cánh chim bay, một kẻ lạc đường về

Em quen rồi, quen mất hỡi anh ơi..!
Em rất quen rồi...nhưng sao vẫn chơi vơi

Nguyễn Trần Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét