Em từng bảo em sẽ chẳng hề ghen
Dù có biết anh vui cười cùng người khác
Dù anh với người chung tiếng cười, câu hát
Em cũng sẽ chẳng phí sức bận tâm đâu
Em từng bảo em sẽ chẳng thêm yêu
Vì em chẳng dại khờ để mình thêm lần đau khổ
Đừng vòi vĩnh em câu hẹn thề bến đỗ
Em đã ước thệ nhiều rồi, có hạnh phúc gì đâu
Em bảo rằng hãy cứ thế mà bên nhau
Đừng nói yêu và càng không hứa cưới
Chắc gì đâu những điều xa tay với
Ai vững tin yêu cái thuở bạc mái đầu
Nhưng hôm nay sao em thấy chạnh đau
Nỗi buồn nơi nao sao len về vội vã
Trái tim ngỡ đã quen rồi băng giá
Nay sao chợt ngậm ngùi...em đã...thật sao??
Những tin nhắn anh cùng ai vui vẻ với nhau
Em là vợ, còn ai là bà xã?
Vẫn biết, em và anh không là gì cả
Ta đã yêu đâu mà xa xót làm gì
Tự dưng, em ngốc nghếch quá đi
Nếu anh có đi em cũng nào đâu níu
Nên thôi, ngoảnh mặt lơ như người không dính líu
Em sẽ sống phần mình...Ta đã có yêu đâu!!
Dù có biết anh vui cười cùng người khác
Dù anh với người chung tiếng cười, câu hát
Em cũng sẽ chẳng phí sức bận tâm đâu
Em từng bảo em sẽ chẳng thêm yêu
Vì em chẳng dại khờ để mình thêm lần đau khổ
Đừng vòi vĩnh em câu hẹn thề bến đỗ
Em đã ước thệ nhiều rồi, có hạnh phúc gì đâu
Em bảo rằng hãy cứ thế mà bên nhau
Đừng nói yêu và càng không hứa cưới
Chắc gì đâu những điều xa tay với
Ai vững tin yêu cái thuở bạc mái đầu
Nhưng hôm nay sao em thấy chạnh đau
Nỗi buồn nơi nao sao len về vội vã
Trái tim ngỡ đã quen rồi băng giá
Nay sao chợt ngậm ngùi...em đã...thật sao??
Những tin nhắn anh cùng ai vui vẻ với nhau
Em là vợ, còn ai là bà xã?
Vẫn biết, em và anh không là gì cả
Ta đã yêu đâu mà xa xót làm gì
Tự dưng, em ngốc nghếch quá đi
Nếu anh có đi em cũng nào đâu níu
Nên thôi, ngoảnh mặt lơ như người không dính líu
Em sẽ sống phần mình...Ta đã có yêu đâu!!
Nguyễn Trần Đông Dung
Anh về đi, than trách gì thêm đau
Kẻ dối lừa đòi cả hai có mặt
Trong cuộc đời mình để không nếm tan mất..
Có nghĩ cho người ta..?
Em bạc tình, vì anh cũng chỉ là
Một thằng tồi, tim nơi - thân một nẻo
Anh cứ nói rằng yêu.. những chút chăm khéo léo
Rồi bạc phếch trò đời.. thả đến mấy lưỡi câu
Vậy thì anh xéo đi - đừng có hẹn mai sau
Em sẽ cười vào nỗi đau anh ngạo nghễ
Quỳ lạy nữa đi, van xin hơn thế
Cũng chẳng ích gì, vì EM chẳng còn đau..
Và Em - chưa từng nghĩ đi với anh đến bạc mái đầu..!
Kẻ dối lừa đòi cả hai có mặt
Trong cuộc đời mình để không nếm tan mất..
Có nghĩ cho người ta..?
Em bạc tình, vì anh cũng chỉ là
Một thằng tồi, tim nơi - thân một nẻo
Anh cứ nói rằng yêu.. những chút chăm khéo léo
Rồi bạc phếch trò đời.. thả đến mấy lưỡi câu
Vậy thì anh xéo đi - đừng có hẹn mai sau
Em sẽ cười vào nỗi đau anh ngạo nghễ
Quỳ lạy nữa đi, van xin hơn thế
Cũng chẳng ích gì, vì EM chẳng còn đau..
Và Em - chưa từng nghĩ đi với anh đến bạc mái đầu..!
Phiêu
Ra em biến mình thành con cá mắc câu
Chờ đợi yêu thương từ phía trong cái rổ
Chỉ biết ngu ngơ, không rõ bờ sướng khổ
Vỡ mật ra rồi...phận ngốc mãi mình thôi
Thôi, rũ tình...bởi chỉ thế mà thôi
Lời nói đầu môi ai bảo tin để trách người lừa dối
Em sẽ quên và thôi không trông đợi
Bởi ta đã yêu đâu...nên suy nghĩ làm gì
..Đường đôi mình nay rẽ lối riêng đi..
Chờ đợi yêu thương từ phía trong cái rổ
Chỉ biết ngu ngơ, không rõ bờ sướng khổ
Vỡ mật ra rồi...phận ngốc mãi mình thôi
Thôi, rũ tình...bởi chỉ thế mà thôi
Lời nói đầu môi ai bảo tin để trách người lừa dối
Em sẽ quên và thôi không trông đợi
Bởi ta đã yêu đâu...nên suy nghĩ làm gì
..Đường đôi mình nay rẽ lối riêng đi..
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét