2011/10/02

Khi người đàn ông trong anh bật khóc







Tặng anh - dù biết anh không đọc được nó!!

Khi người đàn ông trong anh bật khóc
Tim em rung lên, xa xót những hằn lo
Những quá khứ ngày xưa, đêm cô độc
Bao đau buồn khi ấy... hóa thành tro

Khi người đàn ông trong anh bật khóc
Cái vai rùng như ở thuở bé con
Em lặng lẽ ôm vào như người mẹ
Dỗ dành anh như lúc đôi ta còn....

Ừ, khi anh khóc...Em trở nên im lặng
Nỗi đau buồn như thể đã vơi hơn
Nghe tiếng anh - bao điều đang đè nén
Nửa buồn đau, nửa giận dỗi, căm hờn

Ở bên nhau đã bao lần anh khóc
Còn em thì, nước mắt đã quên rơi
Nay ta đứng ở hai đầu con dốc
Bao thương đau mãi không nói nên lời

Em tàn ác hay là em bất hạnh?
Bàn tay con không đủ níu tình xa
Nên lạnh lẽo giờ riêng mình em gánh
Mưa giăng màu u ám những ngày qua

Thôi dừng bước, đôi ta không còn nữa
Chẳng người yêu, không bạn hữu, người tình
Yêu thương cũ xin trôi vào dĩ vãng
Xa em rồi, đừng khóc nữa nhen anh!!

Nguyễn Trần Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét