Riêng tặng Ban Mai Xanh - cô bạn tôi!
Người đàn bà trẻ con
Là em, anh có biết?
Yêu thương tuy nồng nhiệt
Nhưng chỉ giấu vào tim
Người đàn bà ngủ yên
Để trẻ con khóc quấy
Yêu thương anh nhiều vậy
Chỉ nũng nịu dỗi hờn
Để trẻ con ngoan hơn
Thì đàn bà phải thức
Hiền ngoan và mẫu mực
Im lặng, biết cúi đầu
Nhưng anh có biết đâu
Là đàn bà, cũng khóc
Những giọt lệ tủi hờn
Rót vào đêm cô độc
Trẻ con rồi cũng lớn
Sẽ sớm thành đàn bà
Đàn bà sẽ sinh ra
Những trẻ con biết khóc
Em giữa chừng con dốc
Trẻ con với đàn bà
Khi nào anh hiểu ra?
Là em đang thầm khóc?
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét