Có thể nào trở lại những ngày xưa
Để em thắp tro tàn lên ngọn lửa
Để em giấu yêu thương vào trăn trở
Để em lạnh lùng đi nguợc gió chiều anh...
Có thể nào, ôi, mơ ước mong manh
Biển trời phong ba, thân ta cánh én
Thôi đành lòng mơ giấc mơ phù phiếm
Ảo hóa đời mình thành cô bé Lọ Lem
Hoàng tử nào bên cửa ghé mắt xem
Cô bé em vụng về rơi hài ngọc
Ai nhặt về làm quà cho mèo ngốc
Để mong chờ em hóa đá lặng câm
Cổ tích thì vẫn sống mãi ngàn năm
Chỉ đời em mãi không là cổ tích
Trói buộc mình trong đam mê xiềng xích
Đêm vắng canh tàn ai oán khúc thụy du
Gió ơi về, ve vuốt một lời ru
Dẫu chỉ biết là phù du, nông nổi
Ấm áp chi những lời tình lừa dối
Tro tàn rồi, thắp lửa được gì đâu..??
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét