2011/10/16

Không là cổ tích

Không nước mắt nào phải đâu không khóc
Không nói ra nào đâu phải vô tình
Em chỉ cố biến mình thành con ngốc
Sau những cợt đùa là những phút lặng thinh

Em im tiếng cấu tim mình bật máu
Đau đớn loang theo những xa xót hằn
Em cười cợt hòng giấu che khóe mắt
Huyết lệ tràn trong đáy suối long lanh

Quay lưng lại để em người đi trước
Bỏ lại anh trên đất thắng một mình
Về bên ấy ấm êm duyên tri kỷ
Còn riêng mình, em thả mộng phiêu linh

Chẳng cổ tích, không vương cao hoàng hậu
Không lọ lem hay chú bé đánh giày
Bụt đi vắng nên gọi Tiên không hiện
Tấm một mình nhặt hạt đậu trần ai

Lọ lem em không rơi giày như truyện
Hoàng tử anh không kiên quyết kiếm tìm
Bởi đời thật, nào phải đâu cổ tích
Nên hững hờ...cũng chẳng hóa thành phim

Thôi lãng mạn, em về ôm vết bấu
Máu tim trào hay huyết lệ màng chi
Ngẩng cao đầu giấu che đi vết cắt
Em đã quen...đau đớn...có hề gì

Đành thôi nhé, để mình em đi nhặt
Bóng mặt trời hay tình ái chia ly...!!



Nghe : Người đàn bà đi nhặt mặt trời ( st : Văn Đông ( Đức Tiến)) - Thiên Kim

Nguyễn Trần Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét