Ta đốt thuốc, xua đi đêm tri kỷ
Nghĩa ái ân lơi lả những hoang tình
Ta đốt thuốc có tàn phai suy nghĩ?
Những cợt đùa in trên dấu môi xinh
Anh không nói..lẽ nào ta không hiểu
Tiếng điêu ngoa trong ấm áp chân tình
Van anh đấy một lần, thôi bận bịu
Dẫu lỡ làng ta lại một lần tin...
Anh dù giấu nhưng nào em không thấy
Rõ cả mà, mắt nói hộ lòng anh
Yêu thương cũ tro tàn hoen ánh lửa
Những mặn mà hóa khói thuốc mong manh
Thôi đừng nói, cơ thì, em vẫn hiểu
Lối em về mờ mịt bóng hình anh
Hãy để em ra đi trong thinh lặng
Dấu riêng mình giọt mắt lệ long lanh...!!
Thôi đừng nói...tình mình...em đã hiểu...!!
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét