2011/10/03

Phơi tình
















Em phơi tình trên lồng ngực bơ vơ
Xa xót lắm nên đắng cay thành sẹo
Gửi hương yêu gió mang đi vạn nẻo
Còn lại gì, chỉ lồng ngực bơ vơ

Em phơi tình trong đáy mắt mong chờ
Qua lớp kính ân tình như chạy mất
Tay cô đơn ôm thương đau thật chặt
Mắt kiếm tìm một hư ảo xa xôi

Em phơi tình theo năm tháng đầy vơi
Giữa nắng gió mưa mây bao mùa luân chuyển
Nắng hong khô từng mạch hằn kỷ niệm
Mưa đưa giông cho đắng chát sẹo lồi

Và em phơi tình, vẫn như thế anh ơi
Bao kẻ đi qua, bao lần em ngốc
Mỗi lần đau, thêm lần bật khóc
Sao vẫn phơi tình trên lồng ngực bơ vơ???

Nguyễn Trần Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét