2010/11/21

4 mùa nhớ

Em cúi nhặt chiếc lá vàng trên phố
Gặp bóng anh sau loang lổ vết kiến nhâm
Bỗng dưng dạ đau, lại nở nụ cười thầm
Chiếc lá thu..gió xô...dặt dìu trên phố
Em nhặt lại...để thấy lòng...trăn trở
Để thấy lòng...dưng nhung nhớ về anh
Để thấy mình...tự dưng khóc ngon lành...!!

Em siết lại chiếc áo ấm mùa đông
Nghe hơi lạnh lách len trong từng nhịp thở
Bỗng dưng lại dõi nhớ một phương xa
Cụm tuyết già...ai chất đống..chiều qua
Em khơi bới ra...tìm...chiếc lá mùa thu năm ấy
Để thấy mình...như kẻ điên dại
Để thấy lòng...tê tái nỗi sầu đau
Để nghe tim...vết tình cũ cấu cào

Em nhặt cành mai vàng ngay lúc mùa Xuân sang
Cánh rũ nhẹ nhàng trong hương trinh ngày tết
Dưng em thấy lòng...nôn nao như bao giờ hết
Xuân năm nào...anh chúc tết nhà em
Xuân năm này...mình em với buồn len
Anh đi chúc tết người mới quen...không là em nữa
Để em thấy...mình chông chênh vai tựa
Để em trông...vết lở giữa hồn mình
Để em chông chênh...tìm bóng dáng người tình...khuất lối nơi đâu

Mùa Hạ về, xô Xuân mới qua mau
Cánh phượng trước trường đỏ tươi màu thương nhớ
Tiếng ve ngân câu hát buồn tình lỡ
Em vỗ về...câu duyên nợ không thành
Anh xa rồi...xa đã mấy mùa xanh
Em cứ mãi đếm Xuân qua, Đông lại
Em nhặt lá vàng, khơi cụm tuyết hoang hoải
Nghe chênh chao...vết thương lở lòng mình
Mãi kiếm tìm...Điều có thể yêu, tin
Chỉ hoài thấy...những điều mình lo sợ
Trăn trở..giấc chẳng thành...ngày xanh phai...mộng lành vỡ
Vết đau thương...hở xót cả 4 mùa...anh ơi..!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét