2010/11/05

Đông giá

Mùa thu này anh đã chẳng bên em
Chỉ có gió vuốt ve niềm đau chạnh
Ngẩng cao đầu em giữ niềm kiêu hãnh
Cố quên đi vết thương ở lòng mình

Anh vội đi bỏ tình ở sau lưng
Áo ấm mùa đông em đan cho ai nhỉ
Hà Nội phương xa có lúc nào anh chợt nghĩ
Sài gòn chẳng lạnh lùng …em lại đan áo mùa đông

Vẫn mình em quẩn quanh ở góc phòng
Điếu thuốc tàn đi em mồi châm điếu khác
Khói tỏa bay bao vòng buồn, ngọt, nhạt
Chén rượu đầy, thoáng chốc sẽ lại vơi

Và vẫn mình em đếm đêm vắng dần trôi
Hết đêm này em lại chờ trông đêm khác
Hết điếu thuốc này em lại mồi châm điếu khác
Hết chén rượu đầy, em lại rót chén khác đầy hơn

Đông đến mang tuyết lạnh phủ tâm hồn
Cho nước mắt em hóa thành hương băng giá
Uống cạn chén say ngăn lòng không gục ngã
Điếu thuốc cháy nửa rồi, em có ấm hơn chăng??

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét