Mỗi lúc Hạ qua, Đông ghé lại
Mỗi mùa Thu chạm lá vàng rơi
Vườn con lá không còn xanh nữa
Lâu rồi, sao vẫn nhớ, em ơi..!!
Ngày đó tiếng yêu khắc trên môi
Nắng dỗi còn thua mắt em cười
Lệ em làm tràn mưa tháng bảy
Anh nghe lòng mình nhịp tim trôi
Thế mà giờ đây quá xa xôi
Đã phải dùng từ “ngày đó..” rồi
“Ngày đó..”nghĩa là không còn nữa
Mộng ở trong anh đã ra khơi
Vườn cũ một mình bước chân côi
Nhặt lá khô rơi nhớ một người
Nhặt lại hương yêu vương trên phố
Tìm trong xa vắng, tiếng em cười
Chợt nhặt hồn mình chìm đáy sâu
Ký ức ngày nao có phai màu?
Nỗi đau ngày tiễn em đi ấy
Còn vương sâu sắc vạn thu sau
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét