2010/11/30

Giận

Con phố nào mình em đứng chiều nay
Cơn gió lạc xua lá vàng rơi khẽ
Em chắc mãi hồn nhiên như cô bé
Nếu anh chẳng vô tình nhặt nón em rơi

Buổi chiều ấy nắng đổ vàng con phố
Trái tim khờ, nhịp đập chẳng bâng khuâng
Nón em rơi, anh nhặt làm chi đó
Để trong em mộng mị bỗng ươm nhành

Con bướm nhỏ vô tình trêu cành liễu
Chú ong vờn trên đôi nhánh hoàng lan
Gió lả lơi trên vòm xanh ngọn sấu
Em chờ anh ngơ ngác ráng chiều tàn

Giận chiếc nón cớ vì chi lại rớt
Để lòng em thương nhớ ngập trùng vây
Gió bỡn cợt, cây sấu già em đợi
Lá buồn ai cứ xào xạc bay bay....


đối lại 

Anh gặp em tình cờ buổi chiều say
Gió xô khẽ khiến tóc mềm bối rối
Chiếc nón ai hững hờ buông rơi vội
Anh tình cờ cúi nhặt gửi trao em

Trao trả nón gửi theo cả tình len
Em nhận lại, nụ cười duyên e ấp
Phố rộn ràng kẻ đi về tấp nập
Thế nhưng lòng anh chỉ thấy mình em

Cô bé khờ em đừng trách nón nghen
Bởi đó là ý trời xui cho mình gặp gỡ
Câu duyên nợ...có chi em mắc cỡ
Gió vẫn nhẹ nhàng xua lá sấu bay bay
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét