Sài gòn mưa dài, Hà Nội có thế không?
Đêm tối cuối tuần anh có ở nhà không nhỉ
Hay vẫn phải tiếp khách xa cùng rượu bia say bí tỉ
Em vẫn một mình dõi trông con nước hùng hục dâng
Nhìn nước ngập loang phòng em lại chợt nhớ anh
Nhớ hôm trách hờn anh vui cùng banh bóng
Nhớ cái sự tủi thân một mình nên em khóc
Nay lại rất vô tình...mưa dẫm nỗi nhớ anh...
Em không say, không đốt khói thả vòng quanh
Không quấn chăn, không co người tìm hơi ấm
Em bước trong mưa khuya, đưa tay đón từng hạt nước lạnh
Cúi xuống bên đời, nhặt ở lòng nỗi nhớ có tên anh
Chỉ thế thôi, im lặng giữ bâng khuâng
Nghe tiếng lòng thao thức cái tên bấy lâu em dìm nén
Cũng chỉ thế thôi, nó xảy ra nơi-không-ai-nhìn-thấy-hết
Nên vẫn rất vô tình, rất hững hờ...em lơ đễnh bước ngang qua
Cơn mưa giá...dặn lòng nên băng giá...
Ừ sẽ quên...vì...dù...tại...ta đã...
Bao nhiêu tiếng ngập ngừng, bấy nhiêu nỗi sầu dâng
Cũng đã lâu rồi sao vẫn nghĩ về anh
Hình ảnh ngày xưa, bây giờ đang sũng nước
Chòng chành rơi, nghiêng nghiêng rớt nụ cười
Sóng sánh buồn...lặng lẽ những chơi vơi
Thế thôi,
Em trở về, bỏ quên đời và chờ mong cơn cúm đến ngày mai
Biết là không tránh khỏi mà vẫn cứ mãi khơi
Đối xử tệ với mình, với đời...
Hỡi ơi
Mưa đừng thêm dài khắc nỗi nhớ trong tôi
Ngừng đi mưa ơi khi tình đã ở lại bên trời
Để tôi có thể nhặt nụ cười, rơi đâu đó xa xôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét