Em buông tay...
Quả cầu pha lê đánh xoảng vỡ tan, lan ra ngàn mảnh nhỏ
Ánh nắng nhảy nhót trong từng mảnh thủy tinh loang loáng
Em chếnh choáng,
Thấy lòng cũng nát tan...
Em buông tay....
Cố gắng chỉ làm một điều là yên lặng
Không khóc, không trách
Để anh bình yên đi về phía người con gái ấy
Nở nụ cười giấu mắt ướt xót xa
Em lại cúi nhặt những mảnh vỡ của quả cầu pha lê
Như em vẫn phải đối mặt cùng ký ức mang tên niềm nhung nhớ
Những mảnh vỡ thủy tinh sẽ cắt tay em
Như điều mang tên yêu thương xưa đang giày xéo
Sân ga vắng chờ đợi chi tiếng còi tàu cuối nẻo
Khi nó mãi đi, chẳng hẹn ngày về
Em buông tay
Em ra đi
Có lẽ người ta sẽ cho là em không yêu anh nữa
Nên em mới để anh đi mà không níu kéo
Có lẽ điều rất giản đơn nhưng chỉ mình em hiểu
Buông tha anh...cũng là cách yêu anh
Một khi anh đã muốn như thế..!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét