Viết một đôi dòng, gửi yêu mong
Nghĩa ân khắc tạc ở trong lòng
Thương người trọn phận làm ông lái
Đưa người trò nhỏ đến bến trong
Bài thơ thế này nói đủ không?
Bao nhiêu yêu kính ở trong lòng
Khuya sớm cặm cụi thi cùng sách
Mệt mỏi không một tiếng kể công
Lòng muốn nói nhiều, nhưng lại thôi
Có viết bao nhiêu chẳng đủ lời
Ân tình bát ấy, em xin uống
Vẹn nguyên tôn kính, tiếng Thầy ơi!!
***
Cơn gió nào vội vã lướt chiều nay
Để con thấy tóc Thầy lay sợi trắng
Tự nhủ lòng, có lẽ là bụi phấn
Mà sao lòng nghẹn ngào thế, tôi ơi!
Xuân Hạ bao mùa rồi cứ mãi lặng trôi
Từng lớp học trò qua đi, còn riêng Thầy ở lại
Vẫn phấn trắng, bảng đen...dòng đời trôi mãi...
Có lúc con tìm về cúi nhặt ký ức xưa
Nhành phượng đỏ đong đưa
Dáng Thầy gầy bên cửa
Niềm thương nói mấy cho vừa!!
Câu thơ vụng con viết một tối mưa
Gói trong đó những tình xưa đã cũ
Những nghĩa ân bao mùa con ấp ủ
Sao viết mãi chẳng tròn yêu kính, hỡi Thầy ơi!!
Thời gian này, mi hãy chậm chậm thôi
Để ta tìm về bên dáng gầy năm ấy
Để sợi tóc Thầy xanh như xưa ta vẫn thấy
Để khoanh tay cúi đầu, nhõng nhẽo gọi "Thầy ơi"!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét