2012/08/05

Dở khúc...

Em được về sống lại với ngày xưa
Với nỗi nhớ tưởng chừng như đã cũ
Với dư hương bụi thời gian nhòa phủ
Nay chợt về rực rỡ tháng cùng năm

Em được về trong hư ảo xa xăm
Của cuộc tình trái ngang không trọn vẹn
Vỡ nát tan những thơm nồng hứa hẹn
Em sống lại tình mình theo bóng dáng người qua

Có kỷ niệm nào khi nhớ chẳng xót xa
Nhất là nhớ bằng vóc hình vay mượn
Phải thật chăng với điều không có được?
Sẽ mãi ở lòng đậm nét nhớ thương hơn

.....
Em mỏi mệt rồi với những kiểu giận hờn
Như trẻ nít thuở đầu tiên bối rối
Không đón đưa thành lý do giận dỗi
Không mỉm cười thành kẻ lạ người dưng??

Có lẽ như...lại đứng ở nửa chừng....
Lơ lửng thế...ngập ngừng...nơi giữa dốc
Hạnh phúc tôi ơi, quãng đời dài cô độc
Mệt lắm rồi, tình nửa mảnh...phiêu du...!!



Nguyễn Trần Đông Dung


ps : Những phút lòng dang dở...nối lại cùng nhau...thành dở khúc...!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét