Em qua rồi, tuổi 18 mộng mơ
Với bím tóc dài em vào trường đại học
Những nẻo đường xa, bao buồn vui mệt nhọc
Em lại vội vàng đón tuổi 20
Cũng qua rồi cái tuổi 20
Cái tuổi biết yêu, biết hờn, biết nhớ
Biết hi sinh cho tình yêu nứt vỏ
Biết thương đau, cay đắng một mình
Tuổi 21 dài với nhiều nỗi phiêu linh
Em lần lựa qua tay biết bao người khác
Những cái ôm lơi, những lời tình nhạt
Ấp ủ em dần để đón tuổi 22
Tuổi 22 trôi những năm tháng thật dài
Suýt ngỡ bao lần làm công nương váy trắng
Để đón nhận thêm vài lần mật đắng
Mắt lệ chưa khô đón thương mới thêm vào
23 bất cần cho tuổi trẻ qua mau
Những quán bar đêm đèn màu lóa mắt
Em cuồng say trong khói cay men đắng
Dụ dỗ lòng vui với dăm mảnh tình hờ
24 vào đời với một trái tim trơ
Chuyện đôi lứa xem như trò đùa nhân ngãi
Chợt có anh, khiến lòng em chùng lại
Hôn nhân có là chuyện nông nổi viễn vông??
25 em mong được ấm lại ở lòng
Những ân ái, những niềm tin đã mất
Đừng hẹn thề nhé anh, em sẽ tin là thật
Thôi cứ để tự nhiên chuyện tình ái đôi mình
Chỉ mong anh,
Đừng để em phiêu linh hơn nữa.
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét