Phải chi...em có thể khóc
Dù chỉ một chút thôi
Để thấy lòng...nhẹ nhàng hơn một chút
Nhưng có lẽ đã quen, đã cũ
Em chỉ trơ ra. Môi còn hé nụ cười
Hài!
Phải chi...em có thể tung cánh bay đi
Như những ngày xưa ấy
Bỏ mặc mọi điều
Bỏ mặc anh.
Bỏ mặc niềm vui, nỗi buồn, yêu thương, hờn ghen bên cửa
Phải chi...em có thể biến đi
Cho anh rảnh nợ
Anh sẽ nhẹ nhàng hơn??
Em không nói em buồn
Cũng chẳng bảo em vui
Vì điều anh cần duy nhất là em im miệng
Ừ, vì em chẳng ngoan, vì em hay bướng
Nhưng em biết
Em chỉ là con đàn bà hư chứ đã hỏng bao giờ
Vì em bướng, em không ngoan, em chẳng giỏi đợi chờ
Nhưng em tin em sẽ làm tốt điều anh mong là em im miệng
Và em...sẽ không lên tiếng cùng anh
Và em...sẽ thôi ca thán cùng anh điều gì nữa
Vui nhé!
Anh đã nhẹ nhàng hơn
Hay còn đợi chờ em biến mất??
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét