Nghe : Hoa có vàng nơi ấy - Tuấn Ngọc
Hoa chẳng còn vàng nơi ấy đâu anh
Con hẻm ngày xưa giờ thay đường mới
Đồng hoa xưa em trốn anh, hờn dỗi
Nay cũng thay bằng cổng lớn tường cao
Vắng hoa vàng con đường hóa xanh xao
Em tránh về qua sợ giẫm lên hồi ức
Bức thư xưa cũng loang nhòe nét mực
Duyên cũ tan rồi một thuở vấn vương
Hoa chẳng còn vàng nên lạc dấu yêu thương
Anh hãy quên để dành riêng em nhớ
Hoa chẳng vàng đâu để khóc hương yêu lở
Em cũng chẳng chờ bến vắng bóng người sang
Đừng về nhé anh, con đường cũ hoa vàng
Nỗi nhớ anh em phủ tràn kín lối
Trót đa mang nên tình yêu thành tội
Anh đừng về, giẫm ký ức thêm đau
Hãy giữ riêng lòng ảnh màu hương yêu đẹp
Của một thời ta chẳng biết xót xa...
Hoa chẳng vàng đâu để đợi bước anh qua
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét