2012/08/05

Viết vì anh

Người đàn ông bên em, sao nay xa lạ quá
Em tự trách mình yếu khờ, trong tình yêu trao đi không mặc cả
Có lẽ thế chăng nên tình em chưa bao giờ được giá
Yêu thương thật nhiều...để chóng quá ngu ngơ....

Em chỉ là con đàn bà tinh vi...hay mơ mộng vẩn vơ
Ngốc nghếch, dại khờ lại hay tỏ ra tinh tế
Có phải thế chăng...nên một lần, một lần...rồi được thể
Tình yêu em..biến hóa em thành trò cười!!

Khi em đau lòng, có phải anh sẽ vui?
Khi em ngốc nghếch, bâng khuâng hơn có mang cho anh điều thú vị?
Bao người ngăn cản em, em cứ dấn thân mình không suy nghĩ
Do em quá tự cao, tin tình yêu sẽ hóa phép nhiệm màu??

Em tự khuyên nhủ lòng, gắng nén lại niềm đau
Dìm nỗi đau anh gây trong muôn vàn nỗi đau em từng nhận
Có lẽ nào, trên từng bước qua em luôn là người bại trận...
Trót lỡ nước rồi...
Ván bài đời...em chưa đánh...đã thua!!



Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét