Chiều một mình ngõ vắng cũ buồn tênh
Chàng thi sĩ không ôm đàn bên mái tôn rêu phủ
Bọn trẻ nhà bên không ra sân chơi ô quan, đánh chữ
Em nhận ra mình, lạc mất khoảng trời thơ...!!
Giữa cánh đồng dài, sóng lúa giỡn tóc xơ
Nơi em thả cánh diều mang ước mơ tuổi thơ bay mất
Hoa lau trắng năm nào ươm tình gừng cay muối mặn
Nay nhạt thếch đi rồi bởi nắng đổ mưa sa...!!
Nỗi nhớ nào về len từng dấu chân qua
Trái tim nhỏ đủ đâu cất trời ký ức rộng
Biển đời bao la, em ngập chìm trong muôn ngàn sóng
Ngọn sóng dịu hiền, ngọn sóng dữ cuồng điên
Lắm lúc vội vã, chợt dừng ngẫm, rồi lại quên
Ước mơ cũ diều mang lẫn trong ngàn cánh gió
Ước mơ trẻ thơ, một thời....hoài bõ ngõ...
Đến bao giờ...Tôi nhặt lại được tôi....!!
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét