Gói lại nhé, những ký ức ngày thơ
Dẫu có vui, có buồn, có đau, có nhớ
Xin gói lại những mảnh hương tình lỡ
Ru ấm êm đi, miên nhớ một thời
Em xếp phận mình mỏng tựa cánh bình trôi
Ngã bảy nghiêng năm đắng bầm môi mật
Đẩy dọc đưa ngang bao lần tim thắt
Nỗi hận cháy lòng, nỗi nhớ đầy tim
Nhưng rũ lòng quên, quá khứ hãy yên
Sóng dập sóng dồi đời người ba bảy
Em đã qua ghềnh cao thác chảy
Xin ủ lòng mình bên bến sông quê
Bao nẻo đường qua mỏi bước chân về
Ai trách ai hờn em nghiêng vai chịu
Em đắng em cay dành mình em hiểu
Quá khứ qua rồi, quá khứ đời em
Anh nâng tình nồng, em cay mắt nhiều thêm
Cám ơn đời, vì một lần em gặp
Cám ơn anh, vì một lần lại thắp
Ngọn đuốc ân tình, ngọn đuốc niềm tin
Em bắt mình dừng lại, bước phiêu linh
Bắt lòng thôi say, bắt hồn đừng nhớ
Không trách, không buồn, không tiếc hoài duyên lỡ
Êm ấm gia đình vẹn nghĩa tình anh
Nên gói lại rồi, những ngày tháng qua nhanh
Em dặn lòng cố quên và mong anh đừng nhắc
Tình sẽ nhạt đi qua những điều bịa đặt
Hãy sống thật cùng đời và sống thật cùng em
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét