Trong giấc mơ hoang hoải một đời người
Những ấm nồng rồi cũng nhợt nhạt trôi
Ta cô lẻ ôm vai mình lạnh buốt
Đầu tháng năm mua tuôn đường trơn trượt
Bấu ngón chân lên cát bụi sình lầy
Gồng mình lên cứ tưởng thế là hay
Đến cuối đường - riêng ta cười chua chát
Có dăm lúc nông nổi đời phiêu dạt
Ta đắng lòng nghe vụn vỡ niềm đau
Cười phá lên, lúc lắc cái ngẩng đầu
Đời là thế - phận hồng nhan là thế.
Chẳng hiên ngang giữa bao điều dâu bể
Cũng một mình dẫm nát cả thị phi
Trách chi ai, trách nữa có được gì
Vẫn chỉ có một mình ta đơn độc..
=Phiêu=
Chợt giật mình, ta đang dừng giữa dốc
Mộng mệt nhoài trong giấc ngủ trôi xa
Mảnh trăng cao le lói ánh hình tà
Ta một bóng cùng vầng trăng cô lẻ
Trời tháng 5, nắng mưa như trêu trẻ
Khi đang oi khi mưa đổ vội vàng
Ta lặng lẽ nuốt vào lòng vị đắng
Trách mưa tình cờ nên được dịp lang thang
Bàn tay nhỏ che vai gầy, mong ấm
Một nụ cười lơ lửng ở đầu môi
Nhìn lơ đễnh xem người người bước vội
Ta vốn quen làm kẻ đứng lại rồi
Ta vẫn thế, một mình nơi giữa dốc
Nghe cô liêu ve vuốt mảnh hồn đơn
Nghe sâu xa dâng giọt lệ tủi hờn
Ta cất lại đem lên men thành rượu
Để đêm về, mang dỗ giấc tri âm...
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét