có một ngày em chợt thấy hết yêu anh
Cảm xúc đó, thực là, xa lạ lắm
Đọc tin nhắn anh em không còn cười nhảm
Và đường vắng một mình em chẳng nhớ dáng quen
Có một ngày em quên cả cái tên
Của một dạo em nghĩ mình rất nhớ
Em không ngờ khi nhận ra tình lỡ
Em lại quên luôn như thuở chưa bắt đầu...
Anh là người chẳng đủ khiến em đau
Chẳng đủ để em yêu hay làm dư ảnh đẹp
Em chọn bên anh vì nghĩ rằng sự hạn hẹp
Là sự bình an em mong ngóng đó giờ
Thế nên, nhận ra, em vẫn cứ tỉnh bơ
Để đi qua anh, đi qua vùng ký ức
Để vẫn chanh chua, vẫn tìm yêu thương thực
Vẫn đợi sự bình yên như em mong ngóng đó giờ
Và xa anh, để em làm thơ, chỉ thế...!!
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét