Anh bảo rằng em có đôi mắt nâu
giấu rất nhiều điều sâu trong đôi mắt
Nhưng lạ cái, hễ nhìn khi cười tít
Đôi mắt u buồn chợt hóa nét ngây thơ
Anh bảo em là kẻ dễ lây lan
Nỗi buồn, niềm vui và bao điều hơn thế
Khi em suy tư, đất trời như rơi lệ
Khi em rực cười, thế giới rộn ngàn hoa
Em hay kể anh nghe về những chặng em qua
Chẳng đầu, chẳng đuôi, không bắt đầu hay kết thúc
Em thích nhìn anh... khi ấy.. như chàng ngốc
Cố hiểu thực nhiều... nhưng thực... chẳng được chi
Em vẫn bảo cùng anh, "em ổn", "không có gì"
Nhưng anh vẫn biết khi ấy là em không hề ổn
Em không khóc, không buồn khi rơi vào khốn đốn
Em chỉ thích lặng im, giấu mọi thứ vào lòng
Và em vẫn hay nhìn về một cõi không
Thu tất cả mọi điều vào trong đôi mắt
......
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét