Em loay hoay với những nỗi nhớ thương
Khi gần gũi khi dường xa lạ quá
Khi cận kề khi cách xa trăm ngả
Khi ấm lòng khi lạnh lẽo bão giông
Em loay hoay với những vết thương lòng
Khi mờ nhạt khi quá chừng đậm vết
Khi đắn đo khi quá nhiều ngờ ngệch
Khi cả tin khi quá đỗi nghi ngờ
Em trở về một bóng với bơ vơ
Vui với những nhớ quên trong phút chốc
Vẫn lặng im ở nửa chừng con dốc
Vẫn bận rộn lòng với những nỗi loay hoay
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét