2013/05/13

Ngẫm (Đối cùng bác Ôi)

Nhặt chút mơ hoang buổi chợ tàn
Ru hồn khúc mộng, hỡi tình lang
Người đi vạn nẻo buồn theo phủ?
Kẻ ở muôn trùng nhớ còn mang...
Hỏi gió bao lần về ghé lại?
Trông mây mấy bận có tìm sang?
Em về giấu lệ vào trong áo
Một kiếp truân chuyên phận đá vàng 


Đông Dung

Trông mây mấy bận có tìm sang
Phong yêu trỗi khúc dấu bẽ bàng
Người đi vạn nẻo buồn theo phủ
Hạc tất sang sông khéo lỡ làng
Thất luật còn mang về nơi cũ
Tình tình song tự lúc hỗn mang
Lang , mang , sang giận không sen kẽ
Đùa tí cho vui ...chớ duỗi càng .


Ôi Đàn Bà

Thi Đường gác lại đã từ lâu
Há nỡ lôi ra để dạ sầu
Hạc tất vì thương không nỡ thoát
Phong yêu bởi nhớ vẫn tìm nhau
sâu tìm mấy bận lưng thêm mỏi?
Lá vạch bao lần móng có đau
Nhắn nhủ vài câu: về rồi biết
Do anh đó nhé, chớ càu nhàu 


Đông Dung


Người chờ để phạt hãy còn lâu
Bởi thế cho nên cứ việc sầu
Gác tía khai hoa chờ nghĩa cũ
Lầu son ướp nhụy đợi tình nhau
Mơ hồ kẻ ngóng lòng chưa mỏi
Lặng lẽ người trông dạ đã đau
Cũng muốn xuôi dòng về bên ấy
Nhưng lo áo rách với quần nhàu .


Ôi Đàn Bà

Này người cách biệt đã bao lâu
Có biết nơi đây một kẻ sầu
Nắng biếc hoài trông nhân ảnh cũ
Mưa huyền mãi kiếm bóng hình nhau
Mười năm vẫn dõi dù xa vắng
Trọn kiếp còn chờ dẫu khổ đau
Bạc tóc mòn răng em quyết đợi
Hương phai nhụy rửa dạ không nhàu


Đông Dung 

Ps : Một bài thơ cũ 01/10/2011, lục lại đem về nhà kẻo mất ^.^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét