Tháng 5
Em yêu anh, yêu cả nắng tháng 5
Nắng hối hả, nắng oi nồng, đổ lửa
Em yêu anh, nên yêu luôn cả gió
Gió tháng 5 ngột ngạt đến không ngờ
Em về với anh một trưa tháng 5
Có nắng, gió đón chào em ghé đến
Cái nắng oi, đường không nơi nào trốn
Và gió phang, ran rát tận tế bào
Thế mà quen, quen đến lạ làm sao?
Có lẽ vì anh nên đường không còn lạ
Có lẽ có anh nắng dường không hối hả
Và gió kia chẳng thể hỗn má hồng
Em chợt yêu, yêu cái nắng tháng 5
Yêu cái gió, gió tháng 5 vội vã
Và em yêu nơi đất cằn sõi đá
Nơi sinh ra anh để em có cho mình
Và tháng 5 sẽ nhắc nhở chuyện tình
Của anh, em với rì rào nắng gió...
p/s : tặng tháng 5, tặng nơi nhiều nắng gió... Tặng 1 người bỏ cả để yêu em...
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét