Em ước gì, chẳng nhàu nát yêu thương
Để có thể bên anh, ừ, có thể
Quá khứ nát nhàu yêu thương mục rễ
Chẳng thể nào vòi vĩnh luyến và yêu
Em ước chi, em chẳng nghĩ lo nhiều
Để có thể bên anh và mặc kệ
Kệ cả tương lai ngày mai tận thế
Kệ cả dối gian mọc rễ đâm chồi
Anh tin em không, dù chỉ 1 chút thôi
Là một chút để em vui một chút
Cuộc đời em như cánh chim hoang mục
Anh có sẵn lòng làm tổ chở che...
Có phải em là kẻ quá khắt khe
Quá lắm lời và quá thừa nhạy cảm
Em ước gì đời em điềm đạm
Như bao người vẫn được, ở quanh em
Tình yêu em trao thực chẳng bõ bèn
Nên lạc mất đi đâu em không biết
Có nên không, khi em cần chịu thiệt
Trả anh về những thứ giản đơn hơn...
ps: Kẻ không biết gì thì thực là hạnh phúc.
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét