Tôi nhận ra mình đích thị một kẻ cô đơn
Trong chính tâm hồn mình và giữa đời tôi sống
Tôi không tính toan với cái đầu mục rỗng
Nên đâm ra tôi quá khác người...!!
Tôi nhận ra mình chỉ là một kẻ bỡn đời
Hay nói thẳng mặt ra là bị đời xoay như chong chóng
Tôi chẳng thờ ơ sống cho qua ngày đoạn tháng
Nên đâm ra tôi chẳng giống người...!!
Tôi nhận ra tôi chẳng có chi trong cuộc đời
Chỉ một ít tự tôn và dăm đồng tiền trong tài khoản
Tôi tìm người đàn ông để yêu không tính toán
Yêu bởi tình yêu, chẳng phải bởi túi tiền
Và tình yêu làm tôi hoang mang....
Tôi nhận ra mình chẳng được như cave hạng sang
Nhưng làm một kẻ bình thường, tôi cũng chả...
Tôi chẳng có nhiều thật nhiều tiền do moi móc
Nhưng tôi cũng có được đâu, dẫu cuộc sống bình thường
Tôi chỉ là kẻ thất bại...
Tôi nhận ra mình tệ hại đến đáng thương
Cố níu một hành tinh giữa hố đen vũ trụ
Thiên hạ nhìn tôi vui thú - khi tôi dốc hết sức mình
Và thấy bản thân bất lực...!!
Người ta nhìn tôi mà ganh tức
Tôi trông người ta để thèm thuồng
Ôi cuộc sống, vở kịch buồn
Ai là người vui??
Tôi vẫn đang níu một tiểu cầu
Đang bị hút về hố đen sâu thẳm
Tôi vẫn chưa buông tay nắm
Dẫu chỉ còn chút lực tàn
Tôi như cây nến
Tự dâng mình cho ánh sáng
Để thấy mình tan chảy
Và ánh sáng của mình, bị bóng đêm nuốt lấy!!
Tôi tự làm đau mình
Như một kiểu hiến dâng
Một kẻ cuồng si
Trong trò chơi thần thánh..!!
00:10 18/09/2013
Đông Dung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét