Tôi thích cầm dao đâm vào trái tim
Để máu đổ ra và ngoác mồm kiêu hãnh
Có gì đâu khi cố tỏ ra bản lãnh
Tôi vẫn là tôi, lẫn lộn giữa chợ người
Tôi thích làm đau... để thấy mình cười
Và sau đó nhận ra lòng đang khóc
Tôi thích dày vò bản thân trong cô độc
Để bẽ bàng nhận lại xót xa đưa
Tôi lại chênh vênh một nửa dốc tình
Một nửa yêu thương nửa kia ganh ghét
Tôi ghét, bản thân mình đè nén
Và tôi lại khinh mình, nếu phải nổ bung
Đêm, một bóng lạnh lùng
Ngoài balcon, gió dường như hối hả
Tôi ném tôi vào bóng đêm lạnh giá
Tất cả ngủ vùi... chỉ tôi với bóng đêm....
Đông Dung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét