Em đã hiểu rằng rất khó để lãng quên
Dù là lãng quên anh hay tổn thương đang có
Nỗi buồn thì sâu còn niềm vui quá nhỏ
Như ánh trăng đêm chẳng soi tỏ đường về
Em đã hiểu rằng anh cũng bị đau
Khi em tự bảo vệ mình, đưa dao vào anh vậy
Nhưng anh ơi, liệu anh có thấy
Quá khứ dẫu nhạt nhòa vẫn níu bước chân em
Em đã hiểu rằng em chẳng thể quen
Cũng như chẳng thể quên vết thương mình từng có
Dẫu đã liền da nhưng trong xương vẫn rõ
Vẫn đớn vẫn đau khi trái gió trở trời
Nên em hiểu rằng, vết thương chẳng mất đi
Dẫu có chai lì nhưng vẫn hằn tì nơi đó
Nên em xin anh, dù tình yêu méo mó
Em vẫn đã yêu anh hơn yêu chính bản thân mình
Và em hiểu rằng, mãi mãi có tình yêu
Có lẽ chỉ mình em tự cho là mãi mãi
Nhưng dẫu bao người đi qua không ngoảnh lại
Thì trong em, tình yêu vẫn như thuở ban đầu
Nên anh đừng buồn dẫu anh có đến sau
Bởi em vẫn yêu anh như tình đầu nguyên vẹn
Vết thương trong em dẫu đôi lần đau lén
Em sẽ cố giữ một mình, dành yên vẹn cho anh
Anh nhé!!
9:00AM 17/08/2013
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét