Nửa đêm,
Trong bóng tối
Em ngồi đốt thuốc
Khói lửng lơ
Như u uẩn hồn ma
Trong đêm
Đốm lửa vẽ hình tà
Em ngồi đó
Soi mình trong gương tối
Bình minh ơi,
Xin mi
Đừng lên vội
Ta mệt lắm rồi
Xin hãy để ta yên
Muộn phiền kia
Sao cứ đẫm mắt huyền
Lúc tin yêu
Là lúc đau thương nhất!
Ta khoét sâu
Vết dao vào lồng ngực
Moi ra bày
Này tim, phổi, ruột, gan
Này quả tim với những hốc tan hoang
Này lá phổi khói thuốc loang nhiều mảng
Này manh ruột tả tơi theo năm tháng
Và này gan đã khô quắt khô queo
Ta nâng niu
Chút di sản hiểm nghèo
Của cái thuở
Ta hết lòng vì tất cả
Của cái thuở
Ta nhìn nhau xa lạ
Quên mất một thời ta đã từng yêu!!
Ta đã quên trong bóng tối cô liêu
Ta đốt thuốc, một thời, như xa lắm
Và bây giờ,
Với chút gì lạ lẫm
Ta lại là mình
Với khói thuốc vằn bay!!
Và bây giờ,
Với tay trắng đôi tay
Ta còn lại ta
Với tâm hồn mục rữa....
Đớn đau ơi,
Cợt đùa ta chi nữa
Khi mi sớm biết rằng
Ta đã chẳng còn chi
Đớn đau ơi,
Bỡn cợt nữa làm gì
Khi đã hiểu
Tâm hồn ta trống hoác...
Tiễn biệt nhé,
Hồn hoang cùng phách lạc
Ta tiễn vong ta đi trước vong người
Trong gương, ta ngoác miệng cười
Khinh người chỉ một còn mười khinh ta..
Trong gương, có phải là ma
Cạnh đốm thuốc đỏ nhìn ta mà cười...
Đông Dung
00:30 16/08/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét