2013/09/16

Nhớ Một Người

Sài Gòn tháng mưa nước ngập tràn trong hẻm
Vòng xe vội vàng em chen giữa bão giông
Mưa trên đầu và sóng trong đáy mắt
Nắng rát trời Trung anh có nhớ em không??

Sài Gòn tháng mưa mảnh áo manh chẳng ấm
Đêm không vòng tay em lạc lõng mơ hoang
Phía ngoài song gió khẽ rít từng hàng
Căn phòng nhỏ vắng anh dường thêm lạnh

Lặng lẽ chiều về em tặng riêng mình ly cafe đặc sánh
Nghe vị đắng nồng lịm thắm ở đầu môi
Như nụ hôn nào ... mới đấy... đã xa xôi...
Bàn tay mới chạm hờ... Nay đã thành buông lỏng

Sài gòn buồn làm sao khi mình em một bóng
Mọi thứ đều đều suốt 24h qua
Đêm nhìn trăng soi bóng vẽ hình tà
Em lại đốt những vòng cay ma mị...

Sẽ đến bao giờ tay lại chạm bàn tay.....


Đông Dung
14:40 12/09/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét