Hãy nói rằng là anh nhớ em đi
Để lòng này không còn nhiều khắc khoải
Để bước chân ngại ngùng có lý do dừng lại
Và mắt em lại được dịp rưng rưng...
Hãy nói rằng anh nhớ em quá chừng
Nhớ rất nhiều, nhiều hơn nhiều lần nhớ
Em sẽ rất vui và vỡ òa nức nở
Khi có thể ngượng ngùng nói lại tiếng "nhớ anh"
Hãy nói rằng "anh rất nhớ em" thôi
Đừng nói yêu và thôi, đừng hẹn cưới
Em sẽ chẳng chờ mong trong buồn tủi
Ta cứ nhớ nhau, như thế... đủ rồi!!
Hạnh phúc mong manh, ai chắc đến bạc đầu
Sóng đời bể dâu và ta cũng mong manh quá
Có được những ai, đấu tranh cho tất cả
Em quá yếu lòng nên xin để buông xuôi
Có những nỗi đau vùi lấp bởi ngậm ngùi
Xin hãy ru em bằng một câu "anh nhớ..."
Em sẽ cười buồn, giấu riêng mình vết lở
Sẽ vẫn nhẹ nhàng nói lại tiếng "nhớ anh..."
10:10AM 24/07/2013
Đông Dung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét