Sớm nay
Lượn lờ xe đi dọc bờ kè
Ta ngửi thấy
Hương bình minh nắng sớm
Đã bao lâu rồi
Ta để mình lơ đễnh
Lơ đễnh với đời
Lơ đễnh với thiên nhiên
Đã bao lâu rồi
Ta chỉ sống về đêm
Với khói đắng, men cay..
Và bao điều hơn thế!!
Đã bao lâu rồi
Ta không còn kể
Những câu chuyện dân gian
Cho đứa bé gần nhà!!
Ta dường đã quên
Cách phải yêu ta
Cách phải chăm, phải lo, phải tự thân vận động
Ta quên cách ta phải nuôi mình sống
Phải nhẹ tâm can, phải thấy yêu đời...
Bao năm rồi
Ta đi giữa dòng trôi
Cố vớt nhặt những điều mình đã mất
Bao năm rồi
Với tình yêu chân chất
Ta lại nhận về thương tích tim ta
Bao năm rồi..
Ôi đời quá phong ba
Ta sức yếu sao trườn lên nổi sóng
Sao sớm nay
Ta chợt nghe lòng động
Với ánh nắng bình minh
Với nước ở bờ kè...!!
Đông Dung
17/08/2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét