Ngõ vắng không đèn mưa hắt hiu
Phố khuya lặng lẽo cảnh cô liêu
Bóng em nơi đó, người em nhỏ
Váy ngắn, guốc cao, nét đăm chiêu
Đêm tối thế này em về đâu
Trời già vẫn không ngớt mưa ngâu
Tìm đâu người khách khuya đi lạc
Ghé đến nơi em xả chút sầu..
Trên tay điếu thuốc vằn khói bay
Vướng vấn mắt sầu tựa làn mây
Đêm nay lạnh quá làm sao được
Túi khô cạn tiền...chẳng đủ say...
Ngả nghiêng bước tới, người đàn ông
Soi thẳng người em chẳng lòng vòng
"Đã cũ mà còn nhem nhuốc thế
Năm mươi một cuộc, có đi không??"
Gió thốc từng cơn buốt sống lưng
Hay lời người khách khiến em dừng
Ngoảnh lại đường xa mình đã bước
Em mới thấy mình, khóe mắt rưng
Than ôi, thương tiếc một hồng nhan
Lạc phím chùng tơ nghẽn cung đàn
Đôi mươi tuổi xuân nom già lắm
Hoa rửa, nhụy tàn..ước mơ tan..!!
Ngán ngẩm cho người, phận bán hoa
Trót lỡ nhầm chân một bước sa
Đường xa cô độc mình em bước
Ai sẽ giúp em lau lệ nhòa??
Hỡi ơi, xin những đấng quần thoa
Cố tự sức mình dệt ước mơ
Đem thân ra đổi nên cơm áo
Cuối cùng còn chi...những tình hờ...
Cuối cùng cũng tan vỡ giấc mơ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét