2010/07/27

đêm..điên...

Đêm văng vẳng tiếng buồn ai oán khúc
Nặng dạ sầu buông bút lạc vần thơ
Viết lần thêm cho những nỗi mong chờ
Thêm lần nữa, mong chờ thêm lần nữa

Viết lần thêm cho chông chênh vai tựa
Lệ rơi rồi hòa lẫn với mưa sa
Vẳng đêm đen tha thiết tiếng tỳ bà
Ai buông thế, tỳ bà cầm ai oán?

Khúc nào thương khóc sầu người phận bạc
Lạc khúc tình ai cảm thán chữ đời
Nghe nặng lòng xa xót hạt sương rơi
Sương hoang lạc hay cười người hoang lạc??

Nồng ấm đấy, mắt môi nào tươi mát
Để giai nhân sa ngã chốn hồng trần
Khổ lụy rồi, vương mãi bước hùng anh
Ai sẽ khổ, tình chàng hay ý thiếp??

Ly rượu cay thiếp rót mời đưa tiễn
Say chàng ơi, gần tàn hết đêm rồi
Trống tàn canh giục giã, thiếp buông lơi
Sao không thể, gần nhau thêm chút nữa?

Sao không thể, cho em bờ vai tựa
Thiếp bé tình níu chẳng nổi yêu thương
Vòng tay con chẳng ôm hết vấn vương
Hư không cả, ôi cuộc đời vật vã

..Nghiêng ngả đau, vật vã cuộc đời hài....
...Tàn đêm rồi, liệu còn có ngày mai...??

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét