2010/07/27

vô thường...có..không...?

bắt chước ai, em tìm vô thường trưa sài gòn nắng
Chẳng nhận được gì phẳng lặng
chỉ cuồn cuộn vòng xoay
em bước đi giữa trưa nắng gắt gay
ước ao gặp một sài gòn đầy gió
chỉ mộng mơ vô cớ
vẫn những ánh nắng cay
làm em say...

Vô thường kia, có thật không anh
hay là bởi lòng em còn nhiều sóng
lòng luôn biến động
không thể thấy bình yên!!

Em thấy anh vẫn ngập nỗi muộn phiền
vô thường ấy có là do anh cố gắng
cuộc đời nhiều lận đận
em gặp nhiều trái đắng
có phải chăng vì tay em ngắn
với hoài cũng chẳng xứng tầm quả ngọt trên cao??

Có những ước ao mà em cho là ngoài tầm tay với
vì có những điều em trông đợi
em chào đón, em nâng niu
yêu chiều đặt tên là hạnh phúc
lại khiến em đau...

Một lần đau, lần nước mắt tuôn trào
thêm lần nữa, xót đau thêm lần nữa
Những vết thương giờ là tường lửa
Cản bước chân quen...

Những niềm đau chẳng hiện hữu tên
vẫn ngày đêm len trong miền nhớ
đừng hỏi em bao điều cắc cớ
vô thường kia, vẫn ở chốn xa mờ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét