2010/07/27

cho em : tự hào khi là chính mình

Em tự hào với làn da nâu
Dù có lần bị nói như trâu hóa kiếp
Chẳng cần biết
Em vui khi đó là em!!

Em chẳng buồn em có đôi chân thô
Dù có ai bảo như Bành Tô chuyển thế
Chẳng có gì tệ
Quan trọng là cách em đi!!

Em chẳng buồn khi tay em chẳng thon dài
Chẳng mảnh mai như bao người khác
Chẳng là tất cả
Hơn hết là cách em giữ yêu thương!!

Anh biết không?
Em là kẻ rất bình thường, bình thường đến mức không có gì nổi bật
Không có tí gì để gọi là đặc sắc
Để tạo sự cuốn hút, lôi kéo nỗi khát khao
Thế thì có làm sao, khi Trời sinh em như thế đó
Em vui với những gì em đang có
Dù với mọi người ai cũng có và tốt hơn em..^^
Chẳng có gì để em phải hờn ghen
Bởi nếu có thế, mọi thứ ở em vẫn không thay đổi
Da em vẫn nâu, chân tay vẫn quen rồi thô ráp
Em vẫn vui bởi đó chính là mình!!

Em vẫn sẽ dậy sớm mỗi bình minh
Soi lớp da nâu vào gương để thấy mình trong đó
Cầm mọi thứ không bằng những ngón dài thon nhỏ
Nhưng đó là em!!

Em sẽ là em và luôn vẫn là em
Là em không xinh nhưng không hề nói dối
Là em không thật ngoan nhưng biết lúc nào nên đợi
Là riêng em yêu anh với tình cảm của mình!

em vui, vì mỗi bình minh
Soi gương và nhận thấy mình trong đó...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét