2010/07/27

chông chênh 2

Sao đêm nay nghe lòng em buồn quá
Ký ức nào gieo nặng gánh chông chênh
Đêm từng đêm riêng em góc phòng buồn
Mang u uất...nén dìm vào đáy mắt...

Tình yêu- điều em ngỡ là đã mất
Sao lại nức nở về trong những tối mưa len
Vào những khi phố xá thưa ánh đèn
Em khao khát...vòng tay ai mạnh mẽ??

Đôi mươi thôi, tuổi em còn rất trẻ
Sao vẫn nặng lòng về cuộc sống phù vân
Ở đời đâu có điều chi tên gọi vĩnh hằng
Sao cứ mơ về một tình yêu vĩnh cửu..!!

Lắm khi buông lơi trong bao điều lạc thú
Tỉnh dậy rồi em vẫn chỉ là em
Vẫn học nén lòng khi những buồn len
Vẫn đóng băng tim khi nghe hồn rung động
Thế mà...sao hôm nay nhiều sóng
Phố phường về mong ngóng bước chân anh
Có phải...trời xanh là do người thêu dệt??
Có phải..mưa chiều do anh nhớ tới em???
Có phải...lửa nhen là tình yêu em lại sống??
Có phải...sẽ thêm một lần em khổ đau không??
...
Im lặng...
Tĩnh mịch...
Nghe tiếng gió ru bàng già trước ngõ
Em lặng im nhìn mặt trời dần tỏ
Hết đêm rồi,
Ngày mới lại bình minh..!!


"Đi về đâu hỡi em..khi đời không chút nắng...Đời gọi em biết bao lần.."
__________________

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét