Em ngồi một mình trong đêm vắng buồn tênh
thèm một ai cho mình lời quan tâm thăm hỏi,
một cách chân tình!!
Em ghê sợ những giả dối quanh mình
khinh bỉ những ánh nhìn như muốn lột trần em ra tất cả
Em ngồi quanh những người xa lạ
sợ hãi!!!Chông chênh!!!
Thời gian chậm chạp lê những bước buồn
Chỉ mỗi tiếng tíc tắc dư âm ái ngại
Em lặng nghe...để lòng lắng lại
Xem đó là tri âm
Nở nụ cười thầm, em tự thưởng cho em
Thấy chông chênh niềm tin trống vắng
phố buồn tênh
bờ vai lạnh
biết tin yêu ai!!
Em nén em trong sâu xa tiếng thở dài
Trong bàn tay chỉ biết co thành nắm đấm
trong khói thuốc cay và men rượu đắng
Trong đêm dài riêng em với chính em
Em giấu mình trong cả lúc say men
vì sợ ai đó nhận ra em yếu đuối
sợ ai đó biết mình đã từng lầm lỗi
sợ ai đó rẻ khinh
sợ ai đó ban ánh nhìn thương dại...
Em vẫn là cô bé ngốc
Trong khối lòng cô độc
Mong ngóng tí vô thường
cho em bớt vấn vương
cho em ngừng thương nhớ
...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét