Nhánh phượng nào ửng đỏ một góc sân
Giữa nắng sớm cho em thêm ký ức
Ngày xưa nào, áo dài trắng em bước
Nhánh phượng hồng thấp thoáng nụ cười em
Từ lúc xa, quen rồi những ánh đèn
Những cuộc vui, cuộc say và khói thuốc
Lúc nhẹ nhất là bên cafe đắng
Em vô tình đánh mất tuổi thơ em
Cả tuần dài nhốt mình trong bóng đêm
Mải gặm nhấm tình xưa giờ không thật
Sáng đến trường, sắc đỏ sao dịu mắt
Nhớ dịu dàng...áo dài trắng ngày nao
Lục tủ xưa, lấy chiếc áo ngày nào
Khoác lên người, nhận ra mình trong trắng
Nhận ra, đời vẫn luôn ửng nắng
Chỉ riêng em buông rèm tối cho mình
Bài thuyết trình em đã nói thật hay
Bỏ sau lưng những cơn say
Em trở về cùng tập vở
Gác lại sau những chuyện buồn đang bỏ ngỏ
Em đi tìm...khoảng "lặng" em ngày xưa
...
ps: Sáng nay đến trường, ở cuối góc là cây phượng già, buông những nhành hoa đỏ lơ lửng..thèm khát, nhớ nhung...em ngày nào!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét